cung, thương
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Hai âm đầu tiên trong hệ thống ngũ âm (năm âm cơ bản) của âm nhạc cổ truyền Trung Quốc: "cung, thương" là tên gọi của hai âm chính, đóng vai trò nền tảng trong thang âm cổ điển, bao gồm: cung, thương, giốc, chuỷ, vũ.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Âm nhạc cổ điển Trung Hoa được xây dựng trên hệ thống ngũ âm, bắt đầu bằng cung, thương.
- Người xưa cho rằng mỗi âm như cung, thương đều có liên hệ mật thiết với ngũ hành và vũ trụ.
Các cách sử dụng nâng cao
- "cung thương" (khi dùng như một khái niệm kép): thường được nhắc đến như một cặp âm cơ bản, biểu tượng cho nền tảng của âm luật.
- Sự hòa hợp của cung thương tạo nên giai điệu chủ đạo cho bản nhạc.
Biến thể và từ gần giống
- Ngũ âm/ngũ cung: danh từ chỉ hệ thống năm âm cơ bản: cung, thương, giốc, chuỷ, vũ.
- Âm luật: danh từ chỉ học thuyết hoặc quy tắc về âm thanh, âm điệu trong âm nhạc cổ truyền.
Từ đồng nghĩa
- Âm chính: âm cơ bản, âm chủ đạo (trong một hệ thống âm nhạc).
- Nốt nhạc cổ: cách gọi chung cho các ký hiệu âm thanh trong âm nhạc truyền thống.
Lưu ý
- Từ "cung, thương" chủ yếu được sử dụng trong bối cảnh học thuật, nghiên cứu về âm nhạc truyền thống, lịch sử âm nhạc hoặc văn hóa cổ Trung Hoa. Trong đời sống âm nhạc hiện đại, ít khi được nhắc đến một cách độc lập.
- Hai âm đứng đầu ngũ âm trong cung bậc nhạc cổ của Trung Quốc: Cung, thương giốc, chuỷ, vũ